Năm 2025, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung góp phần tạo nên sự sôi động cho làng nhạc Việt khi là một trong số nhiều nghệ sĩ có hoạt động nổi bật, in đậm dấu ấn cá nhân bằng các sáng tác ca ngợi tình yêu quê hương đất nước. Từ Viết tiếp câu chuyện hòa bình đến Nỗi đau giữa hòa bình (nhạc phim Mưa Đỏ), tất cả đều mang đến cảm xúc bồi hồi, xúc động cho khán giả.

- Nhìn lại năm 2025, nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung đánh giá thế nào về những mục tiêu đặt ra và kết quả gặt hái?
Trong năm 2025, yếu tố may mắn ảnh hưởng rất nhiều đến kết quả của tôi. Trước đó, dù tôi vẫn cố gắng, chăm chỉ, nhưng có lẽ vì chưa đúng thời điểm nên những điều bản thân muốn làm hay cống hiến chưa gặt hái được "quả ngọt". Từ năm 2023, tôi đã bắt đầu sáng tác những bài hát về tình yêu quê hương đất nước như Viết tiếp câu chuyện hòa bình hay các ca khúc trong album cùng tên. Đến năm nay, đất nước có Đại lễ A50 - A80 và những sự kết hợp giữa yếu tố chính luận - nghệ thuật, tạo nên cơ hội cho các bài hát được lan rộng.
2025 cũng là năm tôi làm việc nhiều nhất. Trước đây, tôi thường lập kế hoạch cho bản thân nhưng chỉ làm ở mức thong thả. Từ tháng 4 đến tháng 9/2025, tôi đã dồn tới 300% sức lực để làm việc hết công suất. Chỉ trong vài tháng, tôi phải hoàn thành những ca khúc theo lời mời, nhiệm vụ được giao từ các Bộ ban ngành, nhạc phim…, kết hợp với việc phải sắp xếp ghi hình, trả lời phỏng vấn… Tôi gần như "vắt sức" mình để hoàn thành. Đến giờ, tôi mới có thể lấy lại nhịp sinh hoạt bình thường.
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung dồn lực làm việc trong năm 2025 và gặt hái nhiều "quả ngọt".
- Anh nghĩ từ khóa nào phù hợp để gói gọn hành trình 365 ngày vừa qua?
Tôi dùng từ "ổn" để nói về năm 2025 của mình. Tôi ổn về sự nghiệp khi được yêu thương, được ghi nhận từ đồng nghiệp, các Ban ngành lãnh đạo, được khán giả yêu mến. Tôi ổn về tài chính, trả được hết nợ và mua cho ba một căn hộ như ông mong muốn. Đó cũng là món quà tôi tặng ba sau khi mẹ qua đời. Lúc này, tôi chỉ muốn làm mọi điều cho ba vui. Tôi cũng yên tâm hơn về sự phát triển của các con. Chúng có thể không giỏi như những đứa trẻ khác có thành tích đáng tự hào, nhưng tôi chấp nhận năng lực hiện tại của con.

- Nhiều người nghĩ nhạc sĩ chỉ cần 1 bài nổi tiếng là "sống sướng" cả đời, nhưng Nguyễn Văn Chung lại có hàng chục sáng tác như vậy. Anh nghĩ các tác phẩm ấy đã tạo ra giá trị gì?
Với chủ đề tình yêu, tôi có nhiều bài hát được may mắn sống lâu với khán giả như Chiếc khăn gió ấm, Con đường mưa, Mùa đông không lạnh. Các bài hát ấy giúp tôi có nguồn lợi nhuận vật chất lâu dài và đều đặn từ 2012 đến bây giờ, thậm chí là sau này. Với các ca khúc về gia đình như Nhật ký của mẹ, Cha và con gái… thì tôi có được nguồn lợi nhuận về tinh thần.
Với Viết tiếp câu chuyện hòa bình, tôi có được cả 2 yếu tố lợi nhuận vật chất lẫn tinh thần. Đây là ca khúc đầu tiên chiếm được tình cảm khán giả ở mọi tầng lớp, độ tuổi, thuộc những ngành nghề khác nhau trong xã hội. Đó là "lợi nhuận" lớn nhất mà bài hát mang lại cho tôi.
Đến nay, tôi may mắn thành công với hơn 10 ca khúc hit. Nhưng ở Việt Nam, để nói "nuôi cả đời" thì 1 ca khúc hit chưa đủ, dù nó có thể mang lại nguồn thu lâu dài. Trên hết, tôi mong muốn mình làm được nhiều điều hơn là chỉ "tận hưởng" nguồn thu đó. Nếu người nhạc sĩ chỉ cần viết 1 bài hit và tự hài lòng với nó thì sẽ không tìm thấy niềm vui, sự thách thức trên con đường sắp tới. Thị trường âm nhạc phát triển rất nhanh, năm trước và năm sau đã có nhiều thay đổi, nên các ca khúc hit cũng có nguy cơ bị lãng quên và không thể tiếp tục "nuôi" người nhạc sĩ đó.
"Cha đẻ" ca khúc "Nhật ký của mẹ" khẳng định ở Việt Nam, 1 bài hit không thể "nuôi" nhạc sĩ cả đời.

- Nhiều người nói nhạc sĩ khó "làm giàu" hơn ca sĩ. Anh nghĩ thế nào?
Đó là điều hiển nhiên. Một ca sĩ có độ nhận diện tốt, có bài hát hit thì cát-xê tăng cao là điều bình thường. Nếu có hit, họ đi diễn "kín show" cả tháng thì thu thập càng cao. Nhưng số tiền ấy không dễ kiếm. Tôi từng có thời gian trải nghiệm việc làm ca sĩ hay hoạt động ở tần suất tương tự, cùng khối lượng công việc. Tôi nể các bạn ca sĩ vì chỉ tính khâu di chuyển đã rất mệt và phải giữ được nguồn năng lượng, đủ sức khỏe để biểu diễn. Chưa tính đến các yếu tố chi phí trang phục, vũ công, dàn dựng, việc tái đầu tư cho sản phẩm…
Nói "làm nhạc sĩ là nghèo" thì cũng đúng (cười). Nếu không có bài hit thì con đường họ đi cũng chật vật. Điều này càng khó hơn với những bạn mới vào nghề, có khi viết 20 bài nhưng không ai chú ý thì lấy đâu ra thu nhập.
Nguyễn Văn Chung phủ nhận "kén" người hợp tác, thích làm việc với nghệ sĩ trẻ hơn ngôi sao có tên tuổi.

Nam nhạc sĩ làm rõ tin đồn có tình cảm đặc biệt với ca sĩ Duyên Quỳnh.
- Năm 2026, anh muốn làm điều gì nhất?
Bước qua năm 2026, có lẽ tôi sẽ dùng ít nhất 1 tháng để lắng lại, suy ngẫm về con đường sắp tới. Tôi thấy mình vẫn cần phải bồi đắp để đi tiếp trong hành trình sáng tác. Với tôi, thành công bây giờ là những quả mà mình trồng cây lâu năm. Muốn có đợt quả mới thì cần thời gian "gieo hạt".


- Áp lực lớn nhất của một người nổi tiếng khi đi học là gì?
Đó là kết quả. Nếu mình học không tốt thì sẽ bị đánh giá và bị "quê" (cười). Vì thế, tôi càng phải cố gắng khi xác định quay lại trường và đặt mục tiêu học ở mức Khá trở lên. Kết quả cũng thể hiện sự chăm chỉ và thời gian ưu tiên dành cho công việc đó nên mình càng phải cố gắng hơn.
Mục tiêu của tôi đến trường không phải vì tấm bằng hay được công nhận. Tôi quan trọng môi trường nhiều hơn. Tôi tin nó giúp tôi tạo nên giá trị, những mối quan hệ trong công việc, cách để truyền cảm hứng trong nghề cho thế hệ trẻ yêu âm nhạc và chọn được những "viên đá thô" trong môi trường đào tạo như vậy. Tôi quan trọng nhất là việc được tích lũy nhiều kiến thức.
Đây là thời điểm phù hợp để tôi trau dồi kiến thức cụ thể từ trường, kỹ năng sư phạm và kiểm tra những bài học trong 20 năm qua đúng hay chưa? Trước đó, tôi có nhiều thứ phải lo như chuyện gia đình, con cái, sức khỏe bố mẹ… và cả guồng quay công việc.
Nhạc sĩ chia sẻ áp lực khi làm người nổi tiếng đi học.

- Các con nói gì khi biết anh đi học trở lại?
Các con tôi áp lực, chúng không còn có lý do để tiếp tục làm biếng khi thấy cha đi học (cười). Câu nói đầu tiên khi con biết tin tôi đi học: "Vậy cha đi học thiệt hả?". Tôi vui khi mình trở thành tấm gương để cho con noi theo và xem như là cách giáo dục, định hướng suy nghĩ cho chúng. Chúng ta không thể dạy một đứa trẻ ngừng chửi thề, nổi nóng khi bản thân cũng mắc những lỗi như vậy.
- Ngoài con trai ruột, anh vẫn còn con gái nuôi đã định cư ở nước ngoài. Gần đây cô bé trở về Việt Nam thăm cha, anh thấy sự thay đổi ra sao?
Đã là cha con thì suốt đời là cha con, nên dù bé có định cư ở xa, thỉnh thoảng mới về Việt Nam thăm tôi thì sợi dây liên kết, sự quan tâm vẫn như cũ. Tôi vui khi thấy con gái trưởng thành, tự lập và suy nghĩ chín chắn hơn. Ngày xưa tôi luôn có trạng thái mâu thuẫn, phải tự đấu tranh: vừa muốn con tự tin nhưng lại muốn bảo vệ con, vừa muốn ôm nó nhưng lại muốn nó phải tự lập. Giờ tôi "thả" con ra ngoài để con được trải nghiệm thực tế từ mối quan hệ xung quanh, chấp nhận cả chuyện bị bạn xấu lừa.
Tôi chỉ sợ khi cha mất, chúng chưa có được sự va vấp, gặp những cú té ngã đau thì rất tội cho con. Cách tốt nhất để một đứa trẻ tự đứng lên là phải để chúng tự té sớm khi còn có sự theo dõi, quan sát từ cha mẹ.
Khi con gái từ nước ngoài trở về, tôi thấy bé thoải mái, dạn dĩ về giao tiếp, biết cách thể hiện suy nghĩ, cá tính, quan điểm, biết cách đối đáp với người lớn hay bạn bè đồng trang lứa… Con cũng chủ động việc học từ xa trong thời gian về Việt Nam.
Nhạc sĩ nhận xét về sự thay đổi của con gái nuôi khi từ nước ngoài trở về.

- Anh đánh giá thế nào về sự thay đổi của con trai?
Hiện tại, con trai tôi khá ý thức và làm mình yên tâm về việc học. Con tự nhớ lịch thi, tự giác ôn luyện, tự biết thức dậy sớm chuẩn bị. Đó là điều tôi chưa từng thấy trước đây. Tôi nghĩ sự thay đổi của bé bây giờ đến từ cả 2 yếu tố: cách giáo dục nghiêm khắc của mình và tình cảm con thương cha.
Cách đây vài hôm, tôi tỉnh giấc lúc 4 giờ sáng đã thấy phòng con sáng đèn, con tự dậy học bài thi. Con nói: "Cha ơi, sắp thi rồi nên con phải dậy ôn bài". Đó là điều khiến tôi vui nhất trong thời gian qua khi con trai có sự thay đổi tích cực về ý thức học hành.

- Nhiều năm làm bố đơn thân, bây giờ anh có còn cảm giác nuôi con khó không?
Trước đây, một mình nuôi con là điều khó. Bây giờ thì mình đã có nhiều kinh nghiệm và con cũng hiểu chuyện, sống chủ động hơn nên gánh nặng bớt rất nhiều. Khi còn nhỏ, con rất hay bệnh. Trong hoàn cảnh đó, sự chăm sóc của một người cha sẽ không thể chu đáo, khéo léo hay tỉ mỉ bằng người mẹ. Tôi từng hoang mang, cảm giác bất lực, không biết phải giải quyết ra sao khi con bị bệnh vặt. Từ nhỏ đến lớn, tôi ít khi bệnh vặt nên không có kinh nghiệm.
Bây giờ, tôi tự đánh giá khả năng chăm con đã tốt, các con cũng "trộm vía" khỏe mạnh. Quan trọng, các con của tôi rất ý thức. Tôi tự hào khoe bây giờ con tự giác đi ngủ đúng 9 giờ tối, tự biết hạn chế ăn đồ ngọt, uống nước ngọt. Đó là kết quả của quá trình nhiều tháng tôi tập cho con cách sống khoa học.

- Có bao giờ anh thấy "quá tải" khi thiếu vắng một người phụ nữ thay mình quán xuyến gia đình?
Chỉ "quá tải" khi tôi có nhiều mối quan tâm khác, chẳng hạn lúc tôi phải lo cho sức khỏe của mẹ hay trong guồng quay công việc… Dù sao tôi vẫn thấy mình may mắn so với những ông bố đơn thân khác vì có điều kiện tài chính. Nếu điều gì không giỏi thì tôi sẽ không làm và tìm người hỗ trợ.
Chẳng hạn chuyện ăn uống và dọn dẹp, tôi sẽ tìm người giúp việc có kinh nghiệm, giỏi việc đi chợ, chuẩn bị bữa ăn đủ dinh dưỡng cho con và biết sắp xếp. Nếu không giỏi về việc dạy con kiến thức thì tôi cần thầy cô hỗ trợ. Đó là cách tôi tiết kiệm thời gian, công sức để tập trung vào những điều mình làm tốt hơn, sau đó kiếm tiền để chi trả cho những điều kia.

- Cảm ơn những chia sẻ của anh!
